Monday, 28 September 2015

Ngày đầu tiên ở Istanbul và những người bán hàng khu Sultanahmet

(trích từ topic đang viết bên phuot.vn "Thổ Nhĩ Kỳ - Em uống một ly trà táo nhé")


Chuyến bay của Emirates trôi đi yên ổn suốt những chặng trời mây từ SG- Dubai rồi từ Dubai-Istanbul. Sân bay Dubai lớn và có nhiều băng ghế dài cho những hành khách ngả lưng ngủ khi chờ transit. Những ai bay với Emirates và có thời gian quá cảnh trên 4 tiếng thì đều được tặng một phần ăn miễn phí ở Terminal 3.

Cuối cùng sau một quãng thời gian dài thật dài, nhóm đã đến Istanbul vào chiều tối ngày 25.4. Trời lúc đó vẫn còn se se lạnh một chút. Từ sân bay Ataturk về khu Sultanahmet, chúng tôi gọi taxi. Hoa tulip nở dọc theo hai bên đường. Đến tận lúc đó, tôi mới có cảm giác mình thật sự quay trở lại châu Âu độ cuối xuân rồi. Tôi gửi đi một tin nhắn ngắn: "Hoa tulip nở rộ khắp thành phố". Chỉ có một lời hỏi lại: "Em đang ở Hà Lan à?". Trái tim tôi chìm hẳn.

Khách sạn bọn tôi chọn nằm ngay ở khu Sultanahmet, tên là Antique Hostel. Bọn tôi có 4 đứa nên vừa vặn thuê hết 1 phòng dorm cho nữ, có 4 giường. Phòng ốc nhỏ nhắn, xinh xắn, giá tầm 20$/giường. Việc đầu tiên sau khi bung đồ ra là phải đi tìm đồ ăn. Quanh khu này có một vài nhà hàng, chất lượng cũng bình thường, không có gì xuất sắc lắm. Bọn tôi thử vài món bánh mì và kebab. Sau khi ăn xong thì một bạn đi về khách sạn nghỉ, còn ba người còn lại đi tìm xem có tiệm tạp hóa nào gần đó để mua nước. Đây là phần mở đầu của câu chuyện.

Nếu kể theo điểm nhìn của cái đứa đi về khách sạn trước thì nó nằm hoài trong khách sạn chừng hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn không hiểu sao không thấy đứa nào mang nước về. Không hiểu là tiệm tạp hóa ở xa lắm hay sao mà bađứa kia đi mãi không về được!

Còn nếu kể từ điểm nhìn của ba đứa đi mua nước thì đúng là... đi mãi không về được. Mà thật ra cái chỗ mua nước chỉ cách khách sạn tầm 200-300 mét. Lý do là vì tất cả những người bán hàng ở đây không bán hàng mà bán chuyện kể. Bạn đi qua cửa hàng của họ, chỉ tình cờ liếc mắt vào thì họ đã chạy ra hỏi han bạn, kéo bạn vào, kể chuyện này chuyện kia, mà chuyện nào cũng rất thú vị. Có người còn kéo tay bạn để chỉ cho bạn thấy trong quầy hàng của họ có bầy mèo con mới sinh rất dễ thương. Cuối cùng, bọn tôi gặp một cậu trai rất đáng yêu, khăng khăng hỏi: "Các cô thấy thảm bay chưa? Vào đây tớ cho xem thảm bay nhá!" Bọn tôi bảo: "Không, bọn tôi không mua gì đâu nhé." Cậu trai lại bảo: "Không mua cũng được, vào đây xem thảm bay đi." Thế là bọn tôi bước vào cửa hiệu của cậu. Cậu mang ra một cái thảm nhỏ chừng bằng một mặt bàn uống trà và quay tít nó trên đầu rồi ném xuống đất, sau đó lại nhặt lên, lặp lại hành động và ném xuống, trải ra mặt khác của thảm. Và rồi cậu bắt đầu bô lô ba la kể về chuyện cái thảm bay ở xứ Ả rập như thế nào. Cậu mời chúng tôi lên ngồi ở phòng trưng bày thảm ở tầng trên. Thế là chúng tôi được mời ly trà táo đầu tiên. Rồi cậu kể chuyện. Kể mãi, kể mãi chuyện đông chuyện tây thì cậu kể đến chính cậu. Cậu hóa ra còn trẻ măng, bỏ học college nửa chừng. Nói đến đây cậu làm vẻ mặt nghiêm túc: "Nhưng tôi biết rằng ở trong tôi, trái tim này luôn luôn chính trực."

Bọn tôi có bài học tiếng Thổ đầu tiên. Chữ cám ơn (Tesekkur ederim) là một cụm gì đó rất rất dài mà sau cùng cậu trai bảo: "Thôi các chị cứ đọc nó thành "Tea, sugar and cream" (mà sau đó bọn tôi đi đâu nói cụm từ này, cũng chả có ai hiểu, dĩ nhiên)

Cậu rủ chúng tôi cùng sang quán kế bên, khoảng 9-10h tối gì đó sẽ có điệu vũ dervish. Nhạc đã bắt đầu lên rồi nhưng bọn tôi không sang được. Bạn ở khách sạn hẳn đã chờ nước lâu lắm và chúng tôi cũng hơi hơi mệt sau một chuyến bay dài.

Ở khu Sultanahmet, chúng tôi biết được đặc điểm đầu tiên của những người bán hàng Thổ. Thật ra chẳng mấy ai mua thảm, mua đồ lưu niệm này nọ ở ngay khu này cả. Người ta sẽ đi Grand bazaar, sẽ đi những nơi khác,... Nhìn những người bán hàng trong những con đường nhỏ nhỏ ở Sultanahmet, tôi thấy có gì đó nơi họ như thể là một sự cố gắng tìm chút gì khuây khỏa trong lúc chờ đợi lượt buôn bán. Và họ giải khuây bằng cách trò chuyện với những du khách. Thật ra, nhìn theo cách nào đó, tôi nghĩ họ hơi cô đơn trong khu thành cổ này.
About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment