Lúc đó là buổi chiều tối. Mặt trời dần xuống, chỉ còn hắt nắng, hun lên ánh đỏ xiên qua những ô cửa. Hơi lạnh đã tỏa ra nhè nhẹ. Mùa này người ta chưa bật lò sưởi. Bạn đồng hành đã thiếp ngủ sau chuyến bay dài hơn một ngày. Tôi ngồi một mình ở chiếc ghế tựa ngoài hành lang. Khách sạn vắng tanh, không có một khách nào. Hành lang gỗ, tường trắng, cửa sổ, làm tôi nhớ đến bệnh viện. Và những chậu cây làm tôi nhớ về một cây chanh còi cọc ở xa. Sự lặng lẽ của buổi chiều, trí tưởng tượng cùng hồi ức cũ làm tôi ứa một giọt nước mắt.
Tuesday, 20 October 2015
Posted by : Man vu
0 comments:
Post a Comment