Thursday, 29 October 2015

Chuyện trò chuyện


By Birmingham


Phần lớn truyện của Andersen tôi đọc lúc nằm trên giường bệnh. Năm lớp hai, tôi trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ và phải nằm yên một quãng thời gian. Mẹ mang đến cho tôi những cuốn truyện Andersen khổ nhỏ, gồm 5 tập, mỗi cuốn có màu bìa khác nhau, mà đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ tập một bìa xanh lá, tập hai bìa đỏ... Tôi đọc để giải khuây khi nằm trong bệnh viện.

Sáng nay tôi nhớ đến một đoạn mà Andersen viết trong chương 1 của truyện Nữ hoàng băng giá (The Ice Maiden)


This was something for Rudy to know, but he learnt more from other sources, particularly from the domestic animals who belonged to the house. One was a large dog, called Ajola, which had belonged to his father; and the other was a tom-cat. This cat stood very high in Rudy’s favor, for he had taught him to climb.
“Come out on the roof with me,” said the cat; and Rudy quite understood him, for the language of fowls, ducks, cats, and dogs, is as easily understood by a young child as his own native tongue. But it must be at the age when grandfather’s stick becomes a neighing horse, with head, legs, and tail. Some children retain these ideas later than others, and they are considered backwards and childish for their age. People say so; but is it so?


Những năm còn bé, tôi đọc bản dịch của Nguyễn Văn Hải, Vũ Minh Toàn. Tôi vẫn nhớ chất giọng kể đó, đầy trìu mến, hài hước.

Nhưng trí tuệ em lại càng minh mẫn nhờ sự giao du với những con vật sống trong gian nhà gỗ. Đó là Ajola, con chó lớn của cha em và một con mèo mà Rudy rất yêu quý. Chính con mèo này đã dạy em leo trèo.

Một hôm mèo bảo: “Này, đi lên mái nhà với tớ đi”, em nghe hiểu ngay. Khi người ta còn bé và nói chưa sõi, người ta rất hiểu tiếng nói của gà, vịt, chó và mèo. Chúng cũng nói rành rọt như cha mẹ nói với ta. Khi ta lấy cây gậy của ông làm ngựa cưỡi chơi thì ta cũng nghe thấy nó hí và trông thấy như nó có cả đầu, cả chân và cả đuôi. Nhưng một khi ta lớn lên thì tính năng đó mất đi. Tuy nhiên, cũng có nhiều em giữ được tính năng đó lâu hơn các em khác, người ta cho rằng chúng là những đứa đần độn hạng nặng. Nhưng, người đời thật là lắm chuyện! 

Lúc còn là trẻ con thì nói chuyện được với ông bà bố mẹ, bạn bè, cái cây trong vườn, con chó, con mèo, búp bê, bông hoa, cái chổi quét nhà. Lớn lên thì chỉ còn có thể nói chuyện với con người. Cho nên càng lớn, con người càng thấy cô đơn hơn trong thế giới này.
About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment