Sunday, 31 May 2015

Vĩnh biệt tháng Năm


One Art

The art of losing isn’t hard to master;
so many things seem filled with the intent
to be lost that their loss is no disaster.

Lose something every day. Accept the fluster
of lost door keys, the hour badly spent.
The art of losing isn’t hard to master.

Then practice losing farther, losing faster:
places, and names, and where it was you meant
to travel. None of these will bring disaster.

I lost my mother’s watch. And look! my last, or
next-to-last, of three loved houses went.
The art of losing isn’t hard to master.

I lost two cities, lovely ones. And, vaster,
some realms I owned, two rivers, a continent.
I miss them, but it wasn’t a disaster.

Even losing you (the joking voice, a gesture
I love) I shan’t have lied. It’s evident
the art of losing’s not too hard to master
though it may look like (Write it!) like disaster.


Elizabeth Bishop




Vĩnh biệt

Em không thể là người bạn đường của tôi
Em không thể chia sẻ với tôi những khát vọng thầm kín
Tại sao ta không thể nói thẳng với nhau điều ấy
Lại loanh quanh bắt bẻ nhau về những điều nhỏ nhặt?
Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến
Đã không thể cùng ta chung một đường
Nhưng có sao nếu những nụ cười của họ ta vẫn gặp ở không trung
Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng

[...]

Diễm Châu







R.I.P.*


Có những kẻ vừa chợt cười chợt nói
đã biến đi trong khoảnh khắc vô tình
ở góc đường thường khi không chờ đợi
còn thấy được một bàn tay họ vẫy...

gót chân họ nhẹ nhàng như tà áo
đôi khi mềm như mái tóc dòng sông
nụ cười tươi và đôi mắt rất trong
còn thoáng hiện trong chiều vàng ảo não

họ đứng đợi dưới mái vòm thiên cổ
hoặc đuổi theo khi mình chợt bước nhanh
và buồn rầu trong tiếng gọi thất thanh
như báo trước những điều mình lầm lỡ...

hỡi chiếc bóng vừa nhìn tôi lần cuối
và theo tôi về dưới mái giáo đường
xin hãy khóc cùng tôi điều oan trái
và nghỉ yên trong tình mộng phi thường.

Diễm Châu





Vĩnh biệt tháng Năm

Lộ-trấn, 31.05.05



Béatrice...,



Hôm nay là ngày cuối tháng Năm, tháng của hoa muguet, tháng của nước Pháp nói không, day dứt như một chuyện tình còn dang dở.

Cánh cửa mở vào trống không đã được hỏi tới, đã trả lời, giải thích mọi sự bằng một lý do thiết thực, có tính cách sinh học! Không ai có thể phủ nhận sự-có-vẻ-khách-quan của lý do nêu ra. Đồng thời, giọng điệu cam đành, chấp nhận một cách đương nhiên... của nơi hoang vắng, có thể bao hàm sự chịu đựng, «cực kỳ lễ độ», đối với bạn bè, khác hẳn dáng vẻ hân hoan, tha thiết, mời gọi... cách đây chưa lâu...

Im lặng ở đây, ở đó, chứa chất cái «oi bức» của một vài điều vẫn-không-thể-nói, vẫn-không-thể-hiểu; và dĩ nhiên, lý do sinh học, dù chính xác đến đâu, có ảnh hưởng đến đâu, vẫn không thể giải thích được trọn vẹn, vì đã rõ là nó ở ngoài đề! Người về vẫn không muốn xác nhận sự thất bại hoàn toàn của lý trí, tuy bắt buộc phải ý thức : sự đổ vỡ tình cảm hầu như đã tuyệt đối, với hay bất chấp ý kiến của mọi lương y! Nơi kẻ ấy, tính tuyệt đối... bất-trị của những tín đồ nguyên thủy cũng lộ ra !...

Còn lại trong một đêm xa sau là hình ảnh Béatrice và D(ante) đang líu ríu bên nhau bước quanh hồ, chỉ trỏ một cuốn sách nói về họ, cười nhè nhẹ rồi biến mất... Thế tuy nhiên, ấy cũng chỉ là một viễn ảnh quá... lạc quan của những người lãng mạn, biết rõ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có nhau, rằng «phép mầu» luôn ở ngoài ? tầm tay họ.

Hôm nay là ngày chót của tháng Năm, tháng của hoa muguet, tháng của nước Pháp nói không, day dứt như một chuyện tình vô vọng.

Sài-gòn đã có mưa lác đác. Lộ-trấn vẫn bụi. Hà-nội có còn oi bức, có còn «cúp điện» lia chia? Những cơn mưa tháng Sáu sẽ về...

Vĩnh biệt tháng Năm, vĩnh biệt Hà-nội, vĩnh biệt Béatrice của D.


Diễm Châu

(trích Cát bãi và gió chiều)
About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment