- Charles Bukowski -
I see you drinking at a fountain with tiny
blue hands, no, your hands are not tiny
they are small, and the fountain is in France
where you wrote me that last letter and
I answered and never heard from you again.
you used to write insane poems about
ANGELS AND GOD, all in upper case, and you
knew famous artists and most of them
were your lovers, and I wrote back, it’ all right,
go ahead, enter their lives, I’ not jealous
because we’ never met. we got close once in
New Orleans, one half block, but never met, nevertouched. so you went with the famous and wrote
about the famous, and, of course, what you found out
is that the famous are worried about
their fame –– not the beautiful young girl in bed
with them, who gives them that, and then awakens
in the morning to write upper case poems about
ANGELS AND GOD. we know God is dead, they’ told
us, but listening to you I wasn’ sure. maybe
it was the upper case. you were one of the
best female poets and I told the publishers,
editors, “ her, print her, she’ mad but she’
magic. there’ no lie in her fire.” I loved you
like a man loves a woman he never touches, only
writes to, keeps little photographs of. I would have
loved you more if I had sat in a small room rolling a
cigarette and listened to you piss in the bathroom,
but that didn’ happen. your letters got sadder.
your lovers betrayed you. kid, I wrote back, all
lovers betray. it didn’ help. you said
you had a crying bench and it was by a bridge and
the bridge was over a river and you sat on the crying
bench every night and wept for the lovers who had
hurt and forgotten you. I wrote back but never
heard again. a friend wrote me of your suicide
3 or 4 months after it happened. if I had met you
I would probably have been unfair to you or you
to me. it was best like this.
-
Bukowski is rough and poetic, as always.
https://www.youtube.com/watch?v=CqKyF14WKc0
...
Một nỗ lực tuyệt vọng để chuyển ngữ, vì mối cảm xúc với những thư từ và mối liên hệ, đồng cảm lạ lùng với cả Bukowski và người phụ nữ tự trầm. Bây giờ là tháng Sáu. Thời gian của mùa hè và những cuộc đời trôi về đáy sông.
Ả điên nhưng ả rất thần tiên
Một bài thơ gần như là bịa
Anh nhìn thấy em uống nước ở vòi nước, bằng đôi bàn tay bé bỏng u buồn, không, bàn tay em đâu có bé bỏng, chúng chỉ nhỏ nhắn và vòi nước thì ở tận Pháp, nơi em viết cho anh lá thư cuối cùng, anh hồi âm mà chẳng bao giờ còn nhận được lời đáp của em nữa. Em từng viết những bài thơ khùng điên với những CHÚA VÀ THIÊN THẦN, tất cả đều được viết hoa, và em quen biết bọn nghệ sĩ nổi tiếng, hầu hết chúng là tình nhân của em, và rồi anh trả lời em lại rằng, được thôi, cứ nhào vào đời bọn chúng nó đi, anh chẳng hề ghen, vì dầu gì chúng ta cũng chẳng gặp nhau bao giờ. Mình suýt nữa từng chạm mặt nhau, ở New Orleans, cách nhau có non nửa tòa nhà, nhưng lại không bao giờ giáp mặt, không bao giờ chạm đến nhau. Thế là em đi lại với cái lũ danh tiếng và viết về lũ danh tiếng và dĩ nhiên rồi em phát hiện ra rằng cái lũ ấy thì chỉ chăm chăm vào danh vọng, chứ nào để tâm đến một cô nàng xinh đẹp trên giường, hiến thân và thức giấc vào buổi sáng, để viết chữ in hoa những bài thơ về CHUÁ VÀ THIÊN THẦN. Bọn mình đều biết là Chúa ngỏm rồi, người ta bảo với bọn mình vậy nhưng khi nghe lời em nói, anh không còn chắc về sự này. Có lẽ tại vì nó được viết in hoa, Em là một trong những nhà thơ nữ tài hoa nhất, anh đã bảo với lũ xuất bản và biên tập rằng: "Chính là ả, in thơ của ả đi, ả điên nhưng ả rất thần tiên, Chẳng có tí dối trá nào nơi ngọn lửa trong ả." Anh yêu em như một gã đàn ông yêu một mụ đàn bà mà gã chẳng bao giờ chạm vào, chỉ viết lách cho nhau, gìn giữ những bức ảnh bé xíu của nhau. Hẳn là anh sẽ yêu em hơn nữa nếu anh ngồi trong một căn phòng nhỏ, vấn thuốc lá, và nghe tiếng em tè trong nhà tắm, nhưng chuyện đó đã chẳng xảy ra. Thư từ của em ngày càng ủ dột hơn, lũ người tình bội phản em. Bé ơi, anh đã viết lại cho em rằng, tất thảy tình nhân đều phản bội nhau hết. Nhưng ích gì. Em bảo em có một băng ghế để ngồi khóc than nằm bên cầu, cầu lại bắc qua sông và em ngồi nơi đó hằng đêm khóc lóc vì lũ tình nhân đã tổn thương em, lãng quên em. Anh viết thư hồi âm mà chẳng bao giờ còn nhận được lời đáp của em nữa. Một người bạn viết cho anh về vụ tự tử của em, ba bốn tháng sau vụ việc. Hằn nếu anh gặp em, anh sẽ bội phản em hoặc em bội phản anh. Như thế này có lẽ là tốt hơn cả.

0 comments:
Post a Comment