Monday, 30 January 2017

Một cảnh không còn trên biển

Chúng tôi cập bến vào bờ, sóng nước dập dềnh vỗ vào mạn thuyền làm mọi thứ trên thuyền nhấp nhô, bao gồm cả lòng tôi. Cả tim, não, máu, nước bọt, mồ hôi và nước mắt. Tứa ra. Tôi gục đầu vào vai anh thều thào: "Em quá mệt!". Anh xốc cánh tôi, hét, tiếng đập vào màng tai: "Đến nơi rồi! Cố lên!".

Tôi lắc đầu. "Em không đến tiếp được nữa."
Anh vuốt tóc tôi, rồi bỏ tay vào túi quần. Cả hai tay.
Rồi tôi nghiêng mạnh người lúc một con sóng cập bờ. Anh nói: "Để anh nghiêng thuyền hơn, em sẽ đỡ đau khi rơi xuống sóng."


About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment