Monday, 24 August 2015

Bản nháp thứ nhất về đóa thủy tiên

Lúc đó là một ngày gần cuối tháng Một. Ngoài trời còn nhiều tuyết. Khi anh đẩy cửa bước ra, mũi ủng đã ngập trong tuyết. Trời đứng gió. Đêm qua tuyết rơi ngập lối. Chỉ có những cái cây biết được từng bông tuyết rơi xuống lặng lẽ thế nào trong đêm.
Anh đi chầm chậm, tản bộ dọc theo con đường phủ một lớp tuyết trắng. Cây cối trơ trụi hiu hắt mà màu trời thì xanh thẳm. Có lẽ rồi chốc nữa nắng lên, tuyết tan, vẻ mỹ miều tinh tươm này sẽ thay bằng những vũng nước lầy.
Lối đi dẫn đến công viên. Một công viên lớn nằm ngay giữa thành phố. Một niềm an ủi, một nơi chốn cho những kẻ một thân một mình như anh. Anh ngồi xuống một băng ghế. Quá sớm. Không có ai ở đây. Hoặc quá lạnh. Không có ai ở đây. 
Phải chi bây giờ là tháng ba. Hoa thủy tiên sẽ đội tuyết mà lên. Hoa điểm tuyết sẽ đội tuyết mà lên. Cây cối nứt toác ra để nhú chồi mới. 
Phải chi bây giờ là tháng ba, cho anh có một ít hy vọng để mong chờ. Một điều gì đó. Ví dụ như là một mùa xuân.
Ai nói mùa màng đến đi tuần hoàn? Anh biết có những mùa xuân đã mất vĩnh viễn, có những mùa hè không quay trở lại nữa.
Trên đường về nhà, anh nhón chân níu lấy một cành cây khô trơ trụi, tuyết trút xuống vai anh, tóc anh. Sáng nay khi ra khỏi nhà, anh quên đội mũ. Anh không cảm thấy lạnh nữa vì chuyên chú hết sức khum bàn tay, đựng một nắm tuyết.
Rồi anh quay về.
Anh mở cửa, đi về phía giường nằm. Anh đặt nắm tuyết đó vào tay ông. Hơi ấm từ bàn tay anh làm nắm tuyết co cụm lại thành một khối ẩm ướt. Anh khép bàn tay ông lại, 
Không còn mùa xuân nào cho ông nữa. Anh cũng không còn mùa xuân nào có ông.
About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment