Thành phố này rất lạ lùng.
Nơi hiện giờ tôi ở là một khách sạn lưng đồi. Từ tầm cao này, mỗi lần bước ra cổng, tôi có thể thấy biển từ xa và những bức phế tích đổ nát. Cảm giác rất kỳ lạ.
Đi lên tận đỉnh đồi, nơi có tầm nhìn đẹp nhất, tôi thấy càng kỳ lạ hơn. Người sở hữu nơi có cái view lộng lẫy này là những gia đình di gan du mục, nghèo khổ và u uẩn...
Phòng khách sạn không phải là quá tệ, giá cũng rẻ, có balcon với một cái bàn xinh và dây leo phủ nhưng có điều tôi liên tục gặp ác mộng mỗi đêm. Có lẽ vì phòng quá lạnh. Khi thì tôi nằm mơ bị đuổi giết, khi thì nằm mơ mình giết người. Trong mơ tôi thành Electra giết chết một lúc cả cha và 2 anh trai, vùi xác dưới ngay chân giường. Trong mơ tôi thành đứa con gái bị bỏ rơi, thành người vợ bị bỏ rơi, chạy trốn trong hoảng loạn cuộc truy đuổi của người cha, người chồng...
Đêm qua tôi nằm mơ thấy anh ta lẻn vào giấc mơ tôi, với nỗi dằn vặt của anh ta, với nỗi ám ảnh 3,4 năm trời của anh ta. Tự nhiên khi nghĩ đến đây, tôi nhớ ra ánh mắt anh ta lúc tôi ra đón ở sân bay. Ngay lúc đó, tôi đã có cảm giác là ánh mắt đó sẽ ám tôi hoài, mãi. Khi tỉnh dậy, tôi có cảm giác không vui, rất rõ ràng.

0 comments:
Post a Comment