Sunday, 17 December 2006

17 -12




4h30 sáng.Quyết định thử xem mình có thể viết tiếp được cái gì nữa. Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt.Càng không viết được lại càng ngoan cố muốn viết. Kỳ lạ.

Nhớ Thiện lúc Thiện viết Trời tháng tư. Mấy chương cuối quả là một cơn lộn xộn vô biên, chạy gấp, đuổi gắt với chữ. Hối hả và gấp gáp. Trời tháng tư là một bài thơ. Thiện cả đời chỉ viết thơ. Tất cả đều là thơ. Không có biên độ và ranh giới rõ ràng cho tất cả. Cơn mơ của thời gian, năm tháng và tiếng cười vĩnh cửu.

Trời về gần sáng lạnh lạnh, se se êm êm. Những bé con đã chui vào chăn ấm vào ngủ ngoan, rất ngoan. Làm một người mẹ là như thế nào ? Liệu mình có thể làm một người mẹ tốt? Từ người lại sinh ra những phi nhân. Kỳ lạ. Nhớ lại củ khoai tây của Anne. Nó muốn gọt khoai tây nhưng lại sợ làm trầy da củ khoai. Loanh quanh mãi cuối cùng nó đành trồng củ khoai đã luộc xuống đất. Anne của ta lúc nào cũng làm những điều kỳ dị. Có ai chấp nhận Anne và có ai không từ chối ta ?

Những lúc muốn viết hay giả vờ như muốn viết nhưng chả biết viết gì thì làm sao ? Đọc thơ. Vậy thôi. Cù nhây tiếp tục với vòng luẩn quẩn của mình. 70 tuổi lận đấy. Còn lâu lắm.. Sẽ rất nhiều đêm trắng thế này...Cà rỡn một tẹo với 2 bài của Prévert nào. Prévert xinh xắn và tinh nghịch.


GƯƠNG VỠ
Chú bé đã hát mãi hát hoài không thôi
chú bé đã nhảy múa trong đầu tôi
chú bé thời tuổi trẻ
đã làm đứt sợi dây giầy
và tất cả những gian hàng của ngày hội
đột nhiên sụp đổ
và trong im lặng của ngày hội ấy
trong hoang vu của ngày hội ấy
tôi đã nghe tiếng em hạnh phúc
tiếng em tơi tả và mong manh
trẻ thơ và rầu rĩ
vẳng tới từ xa và réo gọi tôi
và tôi đã đặt tay tôi lên tim tôi
nơi lay động
đẫm máu
bảy mảnh gương của tiếng em cười loé sao.



Ở HÀNG HOA
Có một người đàn ông bước vào một hàng hoa
và lựa hoa
cô hàng hoa bao bó hoa lại
người đàn ông thò tay vào túi
để lấy tiền
tiền trả tiền hoa
nhưng đồng thời người ấy
đột nhiên
đặt tay lên trái tim
và té xuống
Cùng lúc người kia té
đồng tiền lăn xuống đất
rồi bó hoa cũng rớt
cùng lúc với người đàn ông
cùng lúc với đồng tiền
và cô hàng hoa đứng đó
với đồng tiền lăn lăn
với bó hoa bị hư hại
dĩ nhiên là tất cả chuyện đó thật buồn
và cô phải làm một điều gì đó
cô hàng hoa
nhưng cô ta không biết phải làm sao
cô ta không biết
bắt đầu từ đâu trước
Có bao chuyện phải làm
với người đàn ông nọ đang hấp hối
những đóa hoa bị hư hại
và đồng tiền kia
đồng tiền đang lăn
không ngừng lăn lăn.

(bản dịch :Nguyễn Đăng Thường)
About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment