Mơ mộng là nốt ruồi son của đời sống. Tôi mơ mộng suốt ngày, mơ mộng nhiều hơn hành động. Tại sao lại sợ mơ mộng? Hành động là một thứ hình thức sa đoạ của mơ mộng, hành động là mơ mộng không đúng lối. Biết mơ mộng, mơ mộng rằng mình đang mơ mộng, thức trong mơ mộng, thở với mộng mị, đi trong mộng, mộng rằng mình đang mộng. Nốt ruồi son của tôi, trong thân thể tôi, là những tháp chuông vào lúc 11 giờ khuya, lúc người gánh cỏ vừa trở về mở cổng, tiếng gà đêm kêu ríu rít. Tôi sống ngoài không gian, ngoài thời gian, mơ mộng là bay mãi trên trời, chìm trong gió, làm bạn bè với bầy chim hải âu, tắm trên đầu ngọn mưa cuối hạ, thở với trái tim non của con chim sẻ.
Đoạn này Thiện viết trong quyển Mặt trời không bao giờ có thực.
Tôi nghĩ loại như chúng ta phần nhiều khốn khổ vì sự mâu thuẫn giữa bản chất inactive của mơ mộng và thói đời đòi hỏi phải hành động quyết liệt nhằm sinh tồn trong một xã hội biến động như gió miền biển tháng 4.
Nếu chỉ ngồi xuống một chiếc ghế và chỉ mơ mộng suy tư, hẳn đời đã khá(c). Hầu hết những bạn bè cũ đã rời khỏi ghế và bước sang một trạng thái hành động liên tục. Tôi còn sót lại trong cuộc chơi từ thanh xuân, chẳng qua vì tôi đã không nhượng bộ, không thỏa hiệp với những hành động, tôi rất cố chấp muốn giữ mình còn mơ mộng, phi thực tế. Nhưng mà liệu có còn được lâu nữa chăng?
0 comments:
Post a Comment