Tuesday, 14 February 2017

.


Cả đời không viết được nửa câu thơ nên đây có lẽ là bài thơ duy nhất dám dịch. Cũng là lần duy nhất dám sử dụng lục bát. Từ những năm 20 tuổi. Có rất nhiều thứ mà bây giờ chỉ còn là một vùng sương trắng mênh mang.



半死桐 賀鑄  

重過閶門萬事非,  同來何事不同歸?
梧桐半死清霜後,  頭白鴛鴦失伴飛。
原上草,
露初晞,
舊棲新壟兩依依。  空床臥聽南窗雨,
誰復挑燈夜補衣。



Giá cô thiên

Trùng quá Xương môn vạn sự phi,
Đồng lai hà sự bất đồng quy?
Ngô đồng bán tử thanh sương hậu
Đầu bạch uyên ương thất bạn phi
Nguyên thảo thượng
Lộ sơ ni
Cựu thê tân lũng lưỡng y y
Không sàng ngoạ thính nam song vũ
Thuỳ phục khiêu đăng dạ bổ y

Hạ Chú



Bản dịch nghĩa của thivien.net:

Trở lại Xương môn lần này việc khác hẳn
Cùng đến với nhau sao không cùng về
Cây ngô đồng chết một nửa sau mùa sương lạnh
Chim uyên ương đầu bạc, mất bạn, bay một mình
Cỏ trên bãi,
Sương mới khô
Nơi ở cũ, nấm mồ mới, cả hai đều quyến luyến trong lòng.
Nằm trên giường vắng lắng nghe giọt mưa rơi xuống cửa sổ phía nam
Còn ai khêu đèn vá áo ban đêm nữa.


Bản dịch thơ:

Nẻo đi Xương Môn có đôi
Khi về lẻ bạn bóng côi chập chùng
Tàn nửa úa lá ngô đồng
Mùa sương tuyết lạnh nghiêng dòng thiên thu
Tiếng uyên ương bạt mây mù
Bạc đầu khóc bạn tóc tơ thề nguyền
Cỏ dấu cũ đượm móc sương
Chốn xưa mộ mới vấn vương quan hoài
Giường lặng lắng tiếng mưa rơi
Áo khâu dang dở vắng người cầm kim.


About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment