Monday, 15 September 2014

Men xanh

Tôi có một chén trà nóng. Nóng đến mức tôi không thể cầm trong tay được lâu.
Sẩy tay vì e bị bỏng, tôi buông rơi chén, nó vỡ tan thành trăm mảnh. Nước sôi bắn vào chân tôi, mảnh sành vỡ ghim vào chân tôi. Tôi cuống quýt nhảy lui một bước, lòng dội lên sự sợ hãi và bất an.

Hoặc tôi đặt chén trà xuống đâu đó, nhẹ nhàng. Khói lên hơi nhè nhẹ. Một chốc sau, trà đã nguội. Có thể tôi không uống được chén trà đó. Nhưng nó đã nguội, và mang lại lạc thú cho người nào uống nó.

Có điều, thời gian không phải là món đồ chơi dây cót, nó không quay lại được. Sai rồi sửa cứ thế miệt mài không hiểu rõ được bản thân và những nỗi u buồn. Thực tập chưa đủ nên lại làm tan vỡ những khả năng, trong cơn hốt hoảng...
About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

0 comments:

Post a Comment