Tuesday, 23 July 2013

Nhân danh ngón tay út




Buổi tối trên tàu, ánh sáng cũng chòng chành. Nhân lúc phòng chỉ còn hai người, người đàn bà luống tuổi nằm giường kế bên khều ngón tay út của tôi và nói ngón tay út của tôi và bà ấy giống nhau quá nên bà ấy kể chuyện cho tôi nghe

Chuyện từ thời mấy mươi năm về trước, có tình yêu, có chiến tranh, có chết chóc, có máu lửa, đủ hết.
Trong đó có một đoạn như vầy:

"Thầy Ba Mật trong xóm là người giỏi lắm. Thầy chữa thuốc đông y cho người ta nhiều vô kể. Cái hồi thời loạn, cướp bóc xảy ra, mạng người như cỏ. Thầy Ba có nhiều vàng lá, thầy khâu lận vào bên trong chiếc áo mặc trên người. Dân tình tụi tui chạy loạn từ Đà Nẵng đi, ngồi như cá mòi xếp lớp trên tàu. Bọn chúng nó lục soát từng người một, lục tới người thầy Ba thì cướp hết. Mà thôi, cướp của người ta thì thôi, chúng nó lại còn giết xong rồi cột xác vào con tàu lê lết kéo theo. Ngay trước chỗ tui ngồi có hai ông thầy tu, thấy cảnh đó, chịu không nổi, hai ổng cầm dao đâm vào cổ tự tử luôn. Ổng nói, ổng không chịu nổi cảnh này..."

Tôi nghĩ, có lẽ họ nhìn thấy một cảnh trong địa ngục...

About Man vu

Beautiful and Inutile

You Might Also Like

1 comment:

  1. hay họ không muốn tin mình đang ở địa ngục.

    ReplyDelete