You are always by yourself
In your eyes where I have never seen tears
there’s something like a bitter gleam
I like it
In your sightless imagination
this world is a wilderness for hunting
where you are a hunter in winter
always trying to close in on a single heart
You do not trust words
In your footprints as you have massacred every heart
I see a deep yearning for fear
I cannot stand it
Along the thin line you walk
the smell of blood sticks even to the snow
However far I move away from it
I can tell
You pull the trigger!
I die inside your words
Tamura Ryuichi
Sợi dây mảnh
Em lúc nào cũng cô đơn
Trong đôi mắt em chưa từng cho anh thấy nước mắt
Có một thứ gì như ánh sáng đắng cay
Anh yêu thích điều đó
Trong ảnh tượng mù loà của em
Thế giới này là chốn săn mồi thê lương hoang vắng
Mà em, người thợ săn mùa đông
Đuổi theo không ngừng nghỉ một trái tim cô độc
Em không tin vào ngôn ngữ
Trong dấu chân em đã tàn sát mọi con tim
Có một sự khát khao thâm sâu với nỗi sợ
Anh không tài nào chịu nổi nữa
Trên sợi dây mảnh mà em bước đi
Ngay trên tuyết còn vương mùi máu
Mà dù đi xa đến bao nhiêu
Anh cũng nhận ra ngay vết dấu
Em hãy lấy súng ra đi
Anh sẽ chết trong ngôn ngữ
Bản dịch của Hoàng Long
..............................................................................................
On my way home
I should never have learned words
how much better off I’d be
if I lived in a world where meanings didn’t matter,
the world with no words
If beautiful words take revenge against you
it’s none of my concern
If quiet meanings make you bleed
it also is none of my concern
The tears in your gentle eyes
the pain that drips from your silent tongue –
I’d simply gaze at them and walk away
if our world had no words
In your tears
is there meaning like the core of a fruit?
In a drop of your blood
is there a shimmering resonance of the evening glow
of this world’s sunset?
I should never have learned words
Simply because I know Japanese and bits of a foreign tongue
I stand still inside your tears
I come back alone into your blood
Tamura Ryuichi
Trên đường về nhà
Tôi đã chẳng nên biết đến ngôn từ
Sẽ dễ dàng tốt đẹp xiết bao
Ở nơi mà ý nghĩa không là điều đáng kể
Một thế giới vắng bóng ngôn từ
Lỡ em phải gánh hận thù của những từ đẹp đẽ
Chẳng mảy may ảnh hưởng đến tôi
Hay nếu những thầm nghĩ cấu cào em tứa máu
Cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến tôi
Những hạt nước trong đôi mắt dịu dàng
Nỗi đau rỏ xuống từ chiếc lưỡi mềm của lặng im
Nếu thế giới đôi ta vắng bóng ngôn từ
Tôi chỉ đơn giản ngắm nhìn rồi quay bước
Nước mắt của em có còn mang ý nghĩa
Như điều nằm nơi hạch quả không?
Trong mỗi giọt máu có còn hồi quang lung linh
Của buổi hoàng hôn rực rỡ?
Tôi đã chẳng nên biết đến ngôn từ
Chỉ bởi tôi biết Nhật ngữ và chút ít các thứ tiếng khác
Mà tôi phải đọng yên trong nước mắt em
Phải ngấm vào máu em trong cô đơn.
Bản dịch của P.K.
0 comments:
Post a Comment