Mùa thu.
Tay càng lúc càng lạnh. Cả cơ thể vẫn ấm nóng, chỉ duy có bàn tay, dù ủ vào áo, vào khăn hay vào túi, cũng vẫn lạnh ngắt.
Rồi thì họ đi. Tôi không màng nhìn qua cửa sổ. Bóng chim chiều vút qua sau lưng tôi. Một con quạ đen.
Mắt tôi nhòe nước. Phấn, kem, nhòe nhoẹt trên mặt thành hai vật đen dài chảy sọc.
Tôi không biết đáp lời. Họ càng đến gần, tôi càng cách xa.
Tôi bỏ xác tôi trên ghế bành, lao hồn ra cửa sổ.
Cái ghế còn rung rung, theo nhịp điệu gõ tay của một người phòng đối diện.
0 comments:
Post a Comment