Nhớ đến một câu, hình như là trong Bible
Salt and Light
"You are the salt of the earth. But if the salt loses its saltiness, how can it be made salty again? It is no longer good for anything, except to be thrown out and trampled by men.
"You are the light of the world. A city on a hill cannot be hidden. Neither do people light a lamp and put it under a bowl. Instead they put it on its stand, and it gives light to everyone in the house. In the same way, let your light shine before men, that they may see your good deeds and praise your Father in heaven.
[Matthew 5:13-16 ]
Salt and Light
"You are the salt of the earth. But if the salt loses its saltiness, how can it be made salty again? It is no longer good for anything, except to be thrown out and trampled by men.
"You are the light of the world. A city on a hill cannot be hidden. Neither do people light a lamp and put it under a bowl. Instead they put it on its stand, and it gives light to everyone in the house. In the same way, let your light shine before men, that they may see your good deeds and praise your Father in heaven.
[Matthew 5:13-16 ]
Buổi chiều, học xong, đi bô về phía HSBC để lấy thẻ. Thẻ vẫn chưa xong vì...anh tư vấn viên đẹp trai của mình đi vacances ak ak. Thả bộ đi dọc ven những con đường. Lá trút đầy trên những phiến đá. Ngồi nghỉ chân ở đài phun nước. Những mái nhà của vùng Alsace màu đen tuyền, nhìn đẹp một cách rực rỡ. Những ống khói thoai thoải nhìn đáng yêu và giờ đây ngay cả mái nhà như hình chiếc thuyền úp ngược cũng làm mình có cảm giác dễ chịu.
Cũng như nhiều lần khác, con người ta cứ hành xử, lựa chọn mà quên đi mất rằng họ là con người, với đầy đủ sự biến chuyển của cảm xúc. Đến một nơi, cứ ngỡ như trạm dừng chân chỉ chóng vánh vài tháng, ban đầu còn ngúng nguẩy chê bai, thế rồi lại mau chóng phải lòng nơi chốn ấy.
Gió chiều man mát nhè nhẹ, nắng đổ lẫn với màu lá, dễ chịu và dịu dàng. Rời Mulhouse có 2 ngày mà đã thấy nhớ nhung. Đứng trên tầng 2 của FLSH nhìn những tán rẻ quạt non nớt run run hay đi bộ trên đường để thư thái cảm nhận mùi nhựa cây đang ứa ra, cảm thấy da diết nhớ màu cỏ xanh phủ khắp lối đi dẫn vào khi nhà ở, nhớ màu xanh bắt đầu chuyển đỏ rồi chuyển vàng của khu rừng ngay sát cạnh trường, nhớ ngọn đồi mỗi sáng đi học, nhớ căn phòng tất cả mọi đồ đạc đều màu trắng, và nhận ra sự vui sướng khi tìm thấy những mẩu chuyện của Daudet viết về Alsace... tất cả đều đột nhiên làm mình biết rằng, cuối cùng mình đã bắt đầu phải lòng Mulhouse...
Con là ánh sáng của đời, muối của thế gian...

0 comments:
Post a Comment